Thắp Sáng Yêu Thương

Đến với La Pan tần một trong những xã vùng cao thuộc huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai trong những ngày mưa phùn , sương mù dày đặc, phủ kín đường cùng với cái lạnh cắt da cắt thịt . Cùng đồng hành với công ty thương mại và dịch vụ vận tải NGUYÊN PHÁT là các thầy cô giáo của trường Thực nghiệm

Chuyến xe từ  thiện “Thắp sáng yêu thương ”

Đến với La Pan tần một trong những xã vùng cao thuộc huyện Mường Khương, tỉnh Lào Cai trong những ngày mưa phùn , sương mù dày đặc, phủ kín đường cùng với cái lạnh cắt da cắt thịt . Cùng đồng hành với công ty thương mại và dịch vụ vận tải NGUYÊN PHÁT là các thầy cô giáo của trường Thực nghiệm

Sau 12h đồng  hồ trên ôtô đoàn chúng tôi cũng đã dặt chân đến  La pan tần cảm nhận đầu tiên của đoàn là 1 cái lạnh tê tái ,phải đến tận nơi mới cảm nhận mới  thấy hết được những nỗi khổ ,sự thiếu thốn của người dân tại những nơi như thế này. Nhưng chúng tôi thật sự vui và hạnh phúc vì biết rằng những chiếc quần áo âm , chăn ấm sách vở và rất nhiều món quà đã được vẩn chuyển đến nơi  và sẽ được trao tận tay cho các cháu bé và người dân nơi đây.

Quả thực, con đường tới La Pan Tần rất khó khăn và nguy hiểm. Có những đoạn đường lầy lội, vượt qua suối, đoàn chúng tôi phải hò kéo nhau đẩy xe trong đêm. Người lớn như chúng tôi còn cảm thấy khó khăn, vậy mà các cháu bé vẫn hàng ngày vượt qua những con đường đó để đến trường. Chỉ nghĩ đến đó thôi, là bao nhiêu sức lực chúng tôi dồn hết vào chiếc xe, chỉ hy vọng đẩy được nó qua đoạn lầy, chỉ mong ước làm sao toàn bộ vật phẩm đến được La pan Tần  một cách nhanh nhất và an toàn nhất. Quãng đường từ Lào Cai lên tới xã Mường Khương khoảng 50km và đoàn xe chúng tôi cũng phải mất tới 6 tiếng để tới được đây. Tuy đã 2 giờ chiều, nhưng sương mù vẫn còn dày đặc, cái rét thì càng tê buốt bởi đợt gió mùa tăng cường, và rất có thể tuyết sẽ rơi, vậy mà trên đường đi, đoàn chúng tôi vẫn bắt gặp hình ảnh các cháu vẫn hồn nhiên ngồi chơi dưới hiên nhà, trên người chỉ có một tấm áo mỏng và đôi chân trần…Thật xót xa, chị trưởng đoàn lập tức cho đoàn dừng lại, lấy vội chiếc áo khoác trong túi và mặc cho các cháu.

Điểm dừng chân cuối của chúng tôi là điểm trường Cu Ty Chảy , Có vẻ đây là ngôi nhà được  xây bằng gạch duy nhất tại nơi đây ,Một sự đối lập rõ rệt ở miền xuôi các em nhỏ  được ăn ngon mặc đẹp được sống trong những dịch vụ tốt nhất thì nơi đây  những hình ảnh các em nhỏ đến trường  tím tái  trong tà áo mỏng manh ,đi đất làm  đoàn chúng tôi cảm thấy không khỏi chạnh lòng.Những ánh mắt, nụ cười ngây ngô khi nhận được những bộ quần áo những cái bánh cái kẹocùng với nhu yếu phẩm  cũng đủ làm chúng tôi cảm thấy ấm lòng trong cái thời  tiết lạnh lẽo  nơi vùng cao này .

Kết thúc chuyến đi  trên đường  trở về chúng tôi tự dặn lòng mình phải cố gắng thật nhiều hơn  để có thể giúp thêm được nhiều hơn các em  gặp khó khăn trên dải đất hình chữ S này . Sẽ cần hơn những “bữa cơm có thịt”, “bàn chân có dép”, “lưng trần có áo” cho các em Những ngày sắp tới chúng tôi hi vọng sẽ còn có nhiều hơn nữa những tấm lòng chia sẻ, những chuyến hàng đến với các em

logo